Phapluatnet - Tin tức pháp luật 24h, thời sự mới nhất, nóng nhất

Càng trưởng thành càng cô đơn…

Càng trưởng thành càng cô đơn…
Khi thoát khỏi vòng kìm hãm của gia đình, ta cứ ngỡ mình được đến nơi không có “vòng kim cô”, khi đó sẽ hạnh phúc biết bao. Nào ngờ...

Bước vào đời bằng tâm thế hồ hởi, vậy mà đời quật ngã ta tả tơi. Rồi cuối cùng nhận ra, lớn lên ai rồi cũng khác, ai rồi cũng có mối quan hệ đi vào quên lãng, người bạn thân thiết một thời nay như người dưng, những tin nhắn trên trở thành nhạt nhẽo. Có những lúc, khi đứng giữa phố xá đông đúc, ta cảm thấy mình lạc lõng, cô đơn. Dòng người đông đúc kia, không có lấy một người thân quen cho ta một cái ôm thật chặt để sưởi ấm trái tim băng giá. Ta thở dài rồi gạt đi dòng nước mắt tuôn rơi, tiếp tục bước về phía trước. 

Trước đây, cứ mong lớn thật nhanh, nào ngờ, càng lớn càng cô đơn. Ta tự gặm nhấm nỗi cô đơn một mình bên tách cafe đen không đường đắng ngắt. Nhưng vị đắng đó có thấm vào đâu so với vị đắng đời ta phải nếm. Có ngày dở hơi, bỗng chốc bật khóc giữa căn phòng trống vắng. Khóc để lòng nhẹ bớt, khóc vì không thể chịu đựng thêm được, cô đơn và sự kìm nén bấy lâu khiến ta “khó thở”. Giữa dòng đời tấp nập chẳng có nổi một bàn tay nắm lấy, một bờ vai tựa vào khi yếu lòng gục ngã, rút cuộc chẳng biết mình có thể tiếp tục mạnh mẽ đứng vững nữa hay không?

Càng trưởng thành càng cô đơn…
Ảnh minh họa.

Điều đáng sợ nhất có lẽ chính là cảm giác cô đơn tột cùng trong thế giới của mình. Vẫn cười nói đấy thôi, vẫn lắng nghe và đưa ra lời khuyên cho người khác khi họ nhưng chính ta lại không thể tìm ra lối thoát cho câu chuyện của riêng mình. Nói thì hay nhưng làm đâu phải dễ dàng.

Đọc truyện Long Vệ siêu đẳng

Khi ta trưởng thành, cũng là lúc ta biết giấu đi cảm xúc của mình. Ta tự mãn cho rằng chả cần ai nhưng thực chất luôn khao khát có một người tri kỷ. Trưởng thành, ta biết, ai cũng có một nỗi buồn riêng chẳng như hồi còn trẻ, nghĩ gì nói nấy, dễ dàng bộc lộ cảm xúc buồn vui. Và vì vậy, ta chẳng dám đem nỗi buồn của mình ra phơi bày vì sợ người ta sẽ dành cho những câu nói sáo rỗng hay cười khẩy mà thôi. 

Càng trưởng thành, ta càng có nhiều nỗi sợ, sợ một mình, sợ làm bố mẹ buồn, sợ cả lòng người. Trưởng thành, ta không còn ganh đua, đố kỵ, ghen ghét mà chỉ mong có một cuộc sống bình dị, hạnh phúc. Thế nhưng, càng trưởng thành càng thấy bất an, thấy cuộc sống không bao giờ bằng phẳng, hay trải thảm đỏ cho bất cứ một ai và lòng người thì thật khó dò. Vì vậy, ta cứ sống hoang hoải giữa dòng đời, phải chăng, càng trưởng thành ta càng cô đơn…

 

Liên hệ cung cấp thông tin và gửi tin bài cộng tác

Đường dây nóng: 0869655316

Email: truyenthongvaphapluatvn@gmail.com

4.7 11 5 Nhấn vào đây để đánh giá
Logo PhapLuatNet Xác thực thông tin của bạn để gửi bình luận
Họ tên
Email
 
1.09957 sec| 1797.266 kb